Германско-македонски речник
| D V bevollmächtigen (v) |
1.
овластува
|
|
|
|
|
2.
ополномоштува
|
|
|
|
|
| D V bevollmächtigt (adj) [ adm ] |
1.
овластен
|
|
|
|
|
2.
авторизиран
|
|
|
|
|
|
3.
ополномоштен
|
|
|
|
|
| D V Bevollmächtigte (m) [ adm ] |
1.
полномошник
|
|
|
|
|
2.
ополномоштеник
|
|
|
|
|
Македонско-германски речник
| M авторизира (v) |
1.
autorisieren
|
|
|
|
|
2.
bevollmächtigen
|
|
|
|
|
|
3.
ermächtigen
|
|
|
|
|
| M овластен (adj) |
bevollmächtigt
|
|
|
|
| M овласти (v) M овластува |
1.
bevollmächtigen
|
|
|
|
|
2.
befugen
|
|
|
|
|
|
3.
berechtigen
|
|
|
|
|
| M овластување (n) [ adm ] |
1.
Bevollmächtigung
|
|
|
|
|
2.
Befugnis
|
|
|
|
|
|
3.
Berechtigung
|
|
|
|
|
| M овластувачки (adj) [ jur ] |
1.
Bevollmächtigungs-
|
|
|
|
|
2.
bevollmächtigend
|
|
|
|
|
| M ополномоштен (adj) |
bevollmächtigt
|
|
|
|
| M ополномоштеник (f) [ adm ] |
1.
Bevollmächtigte
|
|
|
|
|
2.
Beauftragte
|
|
|
|
|
| M ополномошти (v) M ополномоштува |
bevollmächtigen
|
|
|
|
| M ополномоштување (f) |
Bevollmächtigung
|
|
|
|
| M полновластен (adj) |
1.
bevollmächtig
|
|
|
|
|
2.
ermächtigt
|
|
|
|
|
| M полномошен (adj) |
bevollmächtigt
|
|
|
|
| M полномошник (m) [ adm ] |
Bevollmächtigte
|
|
|
|
| M полномоштво (n) [ jur ] |
1.
Vollmacht
|
|
|
|
|
2.
Bevollmächtigung
|
|
|
|
|
|
3.
Ermächtigung
|
|
|
|
|
| M полномоштие (n) [ jur ] |
1.
Vollmacht
|
|
|
|
|
2.
Bevollmächtigung
|
|
|
|
|
|
3.
Ermächtigung
|
|
|
|
|